Những lắt léo của nghề PR trong quán karaoke đèn mờ

Những lắt léo của nghề PR trong quán karaoke đèn mờ

“PR” là viết tắt của từ Public Relations (tức quan hệ công chúng) - một nghề hot trong giới truyền thông, nhưng đây cũng là cách gọi “lịch sự” ám chỉ những cô gái làm nghề “bia ôm”. Bước vào một quán karaoke, chỉ cần hỏi nhân viên quán có “PR” không em? Câu trả lời không phải là “có” mà là “anh cần bao nhiêu người”?

Hiện nay, ở hầu hết các quán karaoke hay kể cả quán nhậu đều có ít nhất là 5-6 em PR cố định tại quán, những quán lớn thì đội ngũ PR có từ 20-30 người. Một quản lý karaoke trên đường bờ sông Quan Hoa, Cầu Giấy, Hà Nội cho biết: “Kinh doanh dịch vụ giải trí như chúng tôi nếu không có PR vào rót rượu, hát cùng khách, quán sẽ vắng lắm”.

Hầu hết các cô gái đều còn trẻ đẹp, đến từ các tỉnh lẻ lên thành phố để đi học, đi làm thuê. Khi mới chân ướt chân ráo lên thành phố, họ thường làm nhân viên phục vụ cho các quán ăn, nhà hàng. Khi đã "quen nước quen cái", họ muốn kiếm được nhiều tiền "boa", có xe tay ga, điện thoại xịn, quần áo hàng hiệu…, mà không phải nai lưng bưng bê, phục vụ, thế là gia nhập vào những nhóm PR đi trước.

Hiện nay, các thông báo tuyển dụng nghề “PR” tràn lan trên khắp các trang mạng, chỉ việc gõ cụm từ tìm việc làm thêm là xuất hiện hàng loạt công việc tùy theo mức độ và tiền lương khác nhau. So với những ngành nghề khác, nghề PR không cần bằng cấp mà vẫn có việc làm và lương cao. Vì vậy, nhiều cô gái trẻ thông qua các hình thức quảng cáo trên mạng, các trang rao vặt đã tìm đến với nghề PR.

Đối với nhiều cô gái, lúc đầu họ chưa hiểu thế nào là PR mà chỉ biết đó là công việc nhàn hạ mà vẫn có tiền. Khi tới gặp các quản lý nhà hàng thì nghe họ nói ngon nói ngọt rằng chỉ cần ngồi nói chuyện, hát với khách vài ba bài thôi là có tiền rồi, khéo léo khách còn cho nhiều tiền hơn nữa, nhưng nào ai biết đằng sau những lời dụ dỗ ngọt ngào ấy là một công việc mập mờ, phức tạp như thế nào.

Thảo Liên (18 tuổi, quê Lục Bình, Hà Nam) tâm sự: “Lúc đầu, em cũng không nghĩ gì cả, thấy mấy chị cùng xóm trọ đi làm đêm lại được ăn mặc đẹp, sài toàn đồ xịn, em mới bắt chuyện nhờ tìm việc giúp kiếm tiền để trang trải thêm cho bố mẹ, một phần nữa là để mua sắm.

Ngay hôm sau, một chị đã dẫn em tới một quán hát sang trọng và cho em gặp quản lý. Sau khi gặp nhau, anh ta chỉ hỏi vẻn vẹn một câu em có biết hát và rót bia không?”. Liên kể chuyện những ngày đầu mới đi làm, có tiền nhưng tủi nhục thì không thể tránh khỏi: “Vừa mới đi làm nên em thường được ưu tiên vào những phòng khách Vip. Trước khi vào phòng, quản lý dặn em phải chịu khó chiều mấy anh. Em lúng túng chả hiểu gì là “chiều”.

Vào phòng, em ngồi với một ông Giám đốc công ty X, ban đầu cũng chỉ ngồi nói chuyện, sau đó ông ta vòng tay ôm lấy em, sợ quá em vùng dậy và chạy ra ngoài, sau đó bị quản lý chửi té tát. Sau làm nghề này lâu rồi cũng thành quen, những ông càng nhiều tiền thì càng phải nhiệt tình chu đáo mới lấy được tiền nhiều từ họ”.

Nghe tâm sự của cô gái trẻ chưa học hết cấp 3 bỏ nhà lên thành phố kiếm sống, tôi cảm thấy nghẹn ngào, chua xót tiếc thương cho một thế hệ trẻ với lối sống và cách kiếm tiền không lành mạnh, với kiểu sống như vậy họ sẽ càng ngày càng chai lì hơn và làm những việc “động trời” hơn.

 

Theo http://laodong.com.vn